Điều ông Chung nói không phải cho riêng Navibank Sài Gòn mà ông nói cho cái chung của một xứ sở , nơi ông từng thần tượng.Ông Chung từng ngồi say sưa kể với chúng ta ngày ông khoác áo Tổng cục đường sắt và được cấp trên giao nhiệm vụ vào Sài Gòn đá bóng với thế hệ Tam Lang , Tư Lê , Dương Văn Thà , Lê Đình Thăng , Lưu Kim Hoàng… năm 1976 thì phu phụ cầu thủ phía bắc các ông hồi hộp và hạnh phúc đến chừng nào. Và trong trận cầu nhiều đài kỷ niệm , nhiều nước mắt ấy , các ông thấy mình nhỏ bé bên những đôi chân của các cựu tuyển thủ Sài Gòn thời lúc này. Ông kể điều mà hồi đấy lứa cầu thủ các ông học , đó là sự hào hoa , lịch duyệt và lối chơi bóng rất riêng của các cầu thủ đàn anh ở Sài Gòn. Học ngay từ trận đấu , mà đội Tổng cục đường sắt của ông Chung thắng 2-0 , trong đó ông ghi một bàn và Lê Thụỵ Hải thực hành một bàn.Bóng đá Sài Gòn trước đây có một giá trị truyền thống riêng , dù là ở đấy có nhiều cầu thủ ở những xứ sở khác về khoác áo. Như Tam Lang là dân Gò Công , Tiền Giang hay Đỗ Thới Vinh là cầu thủ Sông Bé rồi sau này Nguyễn Hoàng Minh ( Minh nhí ) là dân Đồng Tháp… thế mà hội nhập với bóng đá Sài Gòn thì họ được xem là người Sài Gòn có lối đá rất riêng của bóng đá Sài Gòn.Ông Chung lên tiếng về việc “Hãy cứu lấy bóng đá Sài Gòn” bởi ông không còn nhận thấy cái riêng của bóng đá Sài Gòn và đau với hoàn cảnh trụ hạng phút 89 mà mừng hơn vô địch.Ông chú tâm LĐBĐ TPHCM đã thối lui , bởi sợ cơ chế hiện nay chẳng thể giúp bóng đá Sài Gòn phát triển được , trong khi các ông bầu của bóng đá Sài Gòn lại cứ tính nước hậu như đất cát , như chuyện kinh tế của công ti được đứng tên đội bóng. Còn những cấp cao hơn thì mỗi khi nghe người hâm mộ than rát quá lại ngó vào một chút.Bóng đá TPHCM giờ cứ như ngôi nhà hoang trên miếng đất chờ quy hoạch.Nguyễn Nguyên
.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét